[Xuyên Không] Sửu Hậu Hưu Phu – Quyển 1 Chương 6

19 May
Sửu Hậu Hưu Phu
Thượng Quan Sở Sở
=== oOo ===

Quyển 1: Sửu nữ Mạc gia
Chương 6: Soái ca phát sốt à?

Dịch: Vân Vô Thường
Nguồn: banlonghoi.com & banlongthuquan.wordpress.com

Hắn kéo ta vào một cái đình, bên trong thoang thoảng hương thơm, ngoài ra còn có một cái đàn tranh làm bằng ngọc, xem ra rất quý đây. Mùi thơm thoang thoảng hỗn hợp cùng hương hoa mai làm ta có chút mê say.

– Liễm Dung tiểu thư, ta đã vinh hạnh được thấy tài nghệ của nàng, nàng có thể khảy một bản không?

Nhìn ánh mắt như ăn trộm của hắn thì biết tám phần không có ý tốt gì rồi, có điều ta lại không thể cự tuyệt, chưa nói hắn là Vương gia, hội thơ hôm nay vốn là để so tài, đánh đàn cũng coi như một hạng mục rồi.

Ta cười nói:

– Không phải Vương gia đã nói thơ do tiểu nữ làm không hợp với cảnh sao? Vì sao còn nói đã thấy được tài năng của ta? Chẳng lẽ trong lòng Vương gia, tiểu nữ chi là một “ngu nữ” dốt đặc cán mai sao?

Ta cũng biết trò bắt chẹt từng chữ mà.

– Miệng lưỡi của Liễm Dung cũng thật lợi hại, bản vương tuyệt không có ý này, vừa rồi là ta lỗ mãng thôi mà. Thơ của Liễm Dung thanh cao kiêu ngạo, không phải nữ tử bình thường có thể sánh được. Mà Liễm Dung có thể làm ra bài thơ này thì tất nhiên tài nghệ bất phàm rồi. Ta thấy tiểu thư hoàn toàn xứng với cái tên kinh thành đệ nhất tài nữ.

Ta giỏi hả? Đấy là đạo văn, ở thời hiện đại là phải chịu trách nhiệm với pháp luật rồi.

– Vương gia khen nhầm rồi, nếu Vương gia có hứng thú nghe tiểu nữ đánh đàn thì tiểu nữ xin bêu xấu vậy.

Viện trưởng mụ mụ rất tốt với ta, bà đàn cổ tranh khá hay nên cũng dạy ta một chút. Học vài năm nên ta cũng có thể đàn được vài khúc.

Gớm, không thể để cho ngươi coi thường ta được, đàn thì đàn!

Ta khẽ vuốt lên dây đàn, có thể cảm giác được âm sắc rất tốt, quả nhiên là “hàng” của Hoàng Gia, rất khác biệt.

Nốt nhạc bay ra từ ngón tay, như chuỗi ngọc chạm vào nhau, như mưa rơi lá sen. Trong tiếng đàn tuyệt vời, ta khẽ mở môi đỏ:

Hoa thốn tàn hồng thanh hạnh tiểu

Yến tử phi thời

Lục thủy nhân gia nhiễu

Chi thượng liễu miên xuy hựu thiểu

Thiên nhai hà xứ vô phương thảo

Tường lý thu thiên tường ngoại đạo

Tường ngoại hành nhân

Tường lý giai nhân tiếu

Tiếu tiệm bất văn thanh tiệm tiểu

Đa tình khước bị vô tình não…

Dịch:

Hoa rụng cánh hồng tàn mà hạnh vẫn còn xanh non

Một cánh én chao nghiêng lưng trời

Dòng suối biếc lững lờ trôi quanh xóm vắng

Bông liễu trên cành gió thổi bay tơi tả gần hết

Cuối trời nơi nào không có cỏ hương mọc

Bên trong tường là cây đu , bên ngoài là con đường thiên lý

Bên ngoài có một người đang đi

Bên trong nghe tiếng người đẹp đang chơi đu cười ròn rã

Tiếng cười nhỏ dần, nhỏ dần …

Ai đâu có hay tiếng cười vô tình đã theo mãi khách đa tình, không quên được …

(Điệp Luyến Hoa Từ – Tô Đông Pha (1037 – 1101)

Phạm Khắc Trí dịch.)

Giọng hát của ta không phải rất hay, còn hát sai nhạc nữa, nhưng ta vẫn cứ hát. Ta biết mình đàn không giỏi, cũng không muốn xấu mặt nên hát một khúc để hướng tâm hắn đi chỗ khác. Hy vọng hắn chỉ chú ý nghe lời, không chú ý đến tiếng ca và tiếng đàn của ta.

Ta trộm nhìn hắn một cái, thấy vẻ mặt của hắn rất kinh ngạc, ta biết hắn cũng không phát hiện ra sai lầm của ta mà là kinh ngạc thật sự. Cẩn thận suy nghĩ thì thấy cũng đúng thôi, đây là nhạc khúc ở hiện đại, dù có sai nhạc đi chăng nữa thì chắc gì hắn đã biết.

– Vương gia thấy sao?

Biết rồi mà vẫn cố ý hỏi, ta chỉ thích người khác khen ta thôi.

– Lời bài hát của Liễm Dung thật hay, đàn cũng rất giỏi!

Ta mặt dày nói:

– Đa tạ khích lệ, thật ra lời bài hát của Liễm Dung cũng chỉ bình thường thôi, là Vương gia ngài quá khen.

Hình như lời cũng là sao chép nha, đọc mấy bài còn được chứ bắt ta làm thơ như Lâm muội muội thì giết ta luôn cho khỏe.

– Liễm Dung, xin thứ cho ta mạo muội, ta có thể nhìn mặt nàng sao?

– Không thể!

Ta không chút do dự nói, nói thật, ta rất có thiện cảm với soái ca này, còn hy vọng làm bằng hữu với hắn, nếu hắn thấy mặt ta thì không chạy mới là lạ.

Hắn không biết vì sao ta lại phản ứng lớn như vậy, áy náy nói:

– Liễm Dung tiểu thư, ta chỉ tùy tiện nói thôi, nếu nàng không thích thì thôi vậy.

Ta biết mình hơi thất thố, miễn cưỡng cười nói:

– Thật xin lỗi, ta rất xấu, lo sẽ làm ngài sợ.

Hắn kinh ngạc:

– Liễm Dung xấu? Nghe nói ngay khi nàng sinh ra đã đẹp như hoa, kinh thành vẫn truyền lưu nàng là tiên tử hạ phàm, cũng vì vậy phụ hoàng mới khâm điểm nàng là Tú nữ, sao có thể xấu được?

À, ra thế, đáng tiếc tất cả mọi người đều không thể tưởng được một tiên nữ hạ phàm như ta lại gặp họa hủy dung.

Ta cười khổ:

– Mặt của ta bị bỏng nên…

Ta không muốn nói tiếp.

– Liễm Dung tài hoa xuất chúng, nhất định không phải nữ tử tầm thường, sao còn để ý dung mạo của mình chứ? Ngươi thấy Tề Hiên ta giống người trông mặt mà bắt hình dong sao? Không sao cả, cho ta xem!

Người nam nhân này khá đấy, không ngờ thiên hạ còn nam nhân không háo sắc như vậy, đáng tiếc ta thế này chứ không thì có thể lo lắng xem có hốt hắn về làm chồng không. Nói đến chồng, ta không khỏi nhớ tới cha và phụ thân hiện tại, tất cả đều là hạng háo sắc, hừ! Ta, Tô Liễm Dung thề, nếu thiên hạ có một nam tử không chê dung mạo của ta thì ta sẽ làm vợ hắn, cho dù hắn có là ai đi chăng nữa. Chỉ có điều không biết liệu trong thiên hạ này còn có nam tử như vậy không?

– Ta chỉ là một nữ tử bình thường, cũng để ý đến dung mạo của mình, thực xin lỗi.

– Hồi nãy cô nương lớn tiếng kêu ta là tiểu tử trông rất hào sảng phóng khoáng, bây giờ lại giống như một tiểu thư khuê các vậy.

Hắn cười, có lẽ nghĩ đến biểu hiện vừa rồi của ta nên buồn cười.

– Mặt của ta không thể tùy tiện xem được, rất dọa người.

– Sau này khi Liễm Dung gả cho người khác cũng không tính cho phu quân nàng xem à?

Ta cười khổ:

– Ai thèm lấy chứ? Ta rất xấu.

Nữ nhân mà không có dung mạo thì chẳng khác nào không có bất cứ thứ gì, ai chịu lấy ta chứ? Chỉ sợ đến cuối đời cũng không tìm thấy người không chê ta.

– Có lẽ thiên hạ này thực sự có người không quan tâm đến dung mạo của nàng, nguyện ý lấy nàng, nguyện ý thủ hộ nàng.

Khi hắn nói chuyện, sao ta lại cảm thấy vẻ mặt hắn có điểm quái dị chứ. Ảo giác, tuyệt đối là ảo giác thôi.

– Có lẽ vậy, nhưng rất khó để tìm được người ấy.

Ta tự giễu.

Trong lúc lơ đãng, tấm khăn che mặt của ta đã bị lấy xuống, ta thật kinh ngạc. Hóa ra Tề Hiên thừa dịp ta không để ý mà gỡ nó xuống. Ta vội vàng cúi đầu, ánh mắt ươn ướt, vắt ngang đôi mi thật dài.

– Nguơi làm gì vậy? Ngươi muốn làm nhục ta sao? Ngươi biết rõ ta rất xấu mà.

Ta cười lạnh:

– Đàn ông các người đều là động vật hoa tâm, không phải thứ tốt gì. Có lẽ vì ta che mặt nên ngươi vẫn tưởng rằng ta là mỹ nữ, muốn xem cho bằng được phải không? Tiểu tử, ta không muốn gặp lại ngươi, cút cho ta!

Hắn bị ta dọa phát sợ, không biết làm sao:

– Thực xin lỗi, ta chỉ muốn nhìn dung mạo nàng một chút thôi.

Ta ngẩng đầu lên:

– Nhìn đi, thấy rõ chưa? Rõ rồi thì cũng cút được rồi nhỉ?

Tóm lại, người nhìn thấy dung mạo xấu xí của ta cũng không ít, đâu phải chỉ có hắn, chỉ là hành động của hắn làm ta cảm thấy nhục nhã, có thể xem dung mạo của ta nhưng không phải xem như thế.

– Liễm Dung cô nương, ngươi rất đẹp, thật sự rất đẹp.

Hắn nhìn đôi mắt ta, rất thành khẩn nói.

– A?

Ta đột nhiên ngừng khóc, dùng ánh mắt tò mò nhìn hắn, hắn còn nói ta đẹp nữa kìa? Có phải đang phát sốt không?

– Nàng thật sự rất đẹp, Liễm Dung tài hoa xuất chúng, khoái hoạt phóng khoáng, là một nữ tử đặc biệt, hết thảy đều quan trọng hơn dung mạo rất nhiều. Nữ tử xinh đẹp trên thế gian đâu phải chỉ có ngàn vạn, nhưng người đặc biệt như nàng chỉ có một mà thôi!

Thật sự rất thành khẩn, liệu ta có tin được không?

Gớm, xạo thôi, ta thử một lần là ra ngay nhé.

– Ta đã từng thề, nếu thế gian này có một nam tử không chê dung mạo của ta thì ta sẽ làm vợ hắn, ngươi nguyện ý lấy ta sao? Hơn nữa để ta làm chính phi, toàn tâm đối đãi, không cưới thê thiếp khác, ngươi làm được sao?

Nhất định sẽ nói không, yêu cầu như vậy thì ngay cả dân chúng bình thường cũng không làm nổi chứ đừng nói là một Vương gia.

Ta nguyện ý!

A? Ta gãi gãi lỗ tai, xác định mình không nghe nhầm.

– Cái gì?

Ta mở to hai mắt kêu to, không, nhất định là ta nghe lầm rồi, ta thầm nhủ.

Hai tay hắn đặt lên vai ta, nhìn đôi mắt của ta, nghiêm túc nói:

– Ta nói, ta nguyện ý lấy nàng, để nàng làm chính phi, toàn tâm đối đãi nàng, không cưới thê thiếp, cả đời chỉ có một mình nàng.

Ta xém nữa té xỉu, soái ca này mắc bệnh không nhẹ a. Từ con ngươi thâm u của hắn có thể rõ ràng nhìn thấy hình ảnh của ta, hắn sẽ thật sự toàn tâm đối đãi với ta sao?

Ta cười khổ:

– Quên đi, ta chỉ nói giỡn với ngài thôi, không cần vì liều lĩnh gỡ khăn che mặt của ta mà phải lấy ta. Tuy Liễm Dung ta hơi ngang bướng nhưng cũng biết thân biết phận.

Một tay rút khăn che mặt trong tay hắn ra:

– Ta đi đây, hy vọng sau này sẽ không gặp lại.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: