[Xuyên Không] Sửu Hậu Hưu Phu – Quyển 1 Chương 9

21 May
Sửu Hậu Hưu Phu
Thượng Quan Sở Sở
=== oOo ===

Quyển 1: Sửu nữ Mạc gia
Chương 9: Nữ nhân tầm thường

Dịch: Vân Vô Thường
Nguồn: Bàn Long Hội & Bàn Long Thư Quán

Sau khi Lý công tử rời khỏi, ta cười nói với Đại phu nhân:

– Phu nhân, nếu không còn chuyện gì thì tiểu nữ xin được cáo lui trước.

Đại phu nhân tươi cười niềm nở:

– Liễm Dung à, ngươi xem dù ngươi tài hoa xuất chúng, nhưng ngươi cũng biết đấy, mặt của ngươi…

Nàng nịnh nọt cười:

– Lý công tử con nhà danh môn, gia tài bạc triệu, nếu Liễm Dung ngươi gả cho hắn thì có thể được hưởng vinh hoa phú quý vô cùng. Ngươi xem, hắn rất vất vả lắm mới đến đây được một chuyến…

– Mẹ bà nó, thích thì bà đi mà lấy, cái loại người như hắn nhìn là biết không phải thứ tốt rồi, con mẹ nó, ngươi không ăn được phá cho hôi hả? Bản tiểu thư làm Vương phi chắc rồi nhé, muốn đuổi ta khỏi nhà à? Không có cửa đâu cưng!

Biết ngày là con mụ già này giở trò quỷ mà, hóa ra bà ta muốn bán ta, có tiền thì sao? Ta không hiếm lạ nhé.

Sắc mặt Đại phu nhân xanh mét:

– Hừ? Mấy ngày không gặp, công phu tăng trưởng nhiều nhỉ? Nhìn ngươi kìa, giống y chang một dâm phụ. Người trở thành Vương phi sẽ là Vân Dung nhà ta, làm gì đến lượt ngươi. Đừng tưởng rằng biết làm mấy bài thơ là giỏi nhé, tự soi gương lại khuôn mặt mình đi.

Ta ung dung ngồi xuống ghế, cắn một miếng táo, ngân nga:

– Đúng vậy, biết một chút thơ thì không có gì giỏi, Vân Dung nhà bà lợi hại nhất. Nhưng hình như ta nhớ cô nàng còn đạo thơ của ta đấy, chẳng lẽ bà không biết chuyện này à?

Nàng vẫn xụ mặt, không thèm để ý đến ta.

Ta cười nói:

– Phu nhân, toàn bộ người trong kinh thành đều biết, chẳng lẽ bà thật sự không biết sao?

Ta ra vẻ như bừng tỉnh đại ngộ:

– À, ta quên mất phu nhân không phải là người, sao mà biết được chứ.

– Mày… Tiểu tiện nhân… Mày đừng cho rằng mình rất giỏi!

Ta vừa định trả lời, quản gia chạy vào:

– Bẩm phu nhân, đây là lễ vật đưa cho Tam tiểu thư.

Trong tay hắn còn cầm một hộp gấm màu trắng rất tinh mỹ, không biết có thứ tốt gì ở trong đó nữa.

Ta liếc mắt nhìn quản gia một cái:

– Quý thúc, ta kính ngài là trưởng bối nên vẫn rất khách khí. Bất quá ngài đừng quên đây là lễ vật của ta, hẳn là nói cho ta biết trước a.

– Vâng vâng, Tam tiểu thư dạy đúng lắm.

– Nha đầu chết tiệt kia, rốt cuộc ngươi câu dẫn bao nhiêu nam nhân bên ngoài hả?

Đại phu nhân đen mặt hỏi. Làm cái gì vậy? Tưởng mình là Bao công hả? Cũng không soi gương xem mình có giống không.

– Chịu thôi, ai bảo một nha đầu xấu như ta lại có mị lực bất phàm chứ.

Ta cầm lấy hộp gấm, thấy ở trong là một cái gương tròn tròn. Gớm, còn tưởng là cái gì quý báu chứ, thời hiện đại đưa một xu lấy một cái. Ta nhìn thoáng qua, tùy tay để lại trên bàn.

– Quý thúc, ai lại đưa tặng thứ đồ hư cho ta vậy.

– Cái này…

– Kính Lưu Ly là cống phẩm, vô giá a!

Đại phu nhân cầm lấy cái gương, trong mắt đều là $$$. Nhưng lời của mụ lại nhắc nhở ta, ở thời đại lạc hậu như vậy, một cái gương cũng coi như là bảo vật rồi. Ngẫm lại thì thấy nữ nhân bây giờ đều dùng gương đồng, có người còn không mua nổi gương đồng, trực tiếp đổ nước ra thau mà ngắm. Đồng chí bên ngoài đưa cái gương là có ý gì? Muốn ta phải nhìn thấy rõ bộ mặt xấu xí của mình à?

Vân Dung cùng Tưởng Dung cũng vào theo, thấy ta ở đây liền hung hăng trừng mắt nhìn một cái. Nhưng khi vừa thấy chiếc gương kia, ánh mắt liền lóe sáng. Vân Dung mừng rỡ giật lấy, nhìn trái nhìn phải một hồi:

– Nương, người lấy chiếc kính Lưu Ly này ở đâu vậy, cho con được không?

Ta khụ một tiếng:

– Thích thì cứ cầm đi, ngay cả thứ đồ hỏng này cũng coi là bảo vật, thật là…

Ở hiện đại, giá thị trường của loại đồ hỏng này cũng chỉ có một đồng, giá xuất xưởng hẳn cũng chỉ là mấy xu lẻ, đúng là đồ thiếu kiến thức.

Vân Dung vừa nghe là đồ của ta, tùy tay quăng trả, ngạo mạn nói:

– Ta không thèm!

Tưởng Dung cũng liếc ta một cái:

– Đúng vậy, cũng không biết vị công tử nào không có mắt, lại đưa lễ vật này cho Tam muội thế nhỉ.

– Tưởng Dung, tiện nhân này không phải Tam muội của mày!

Ánh mắt đại phu nhân trở nên ác liệt, hung hăng mắng Tưởng Dung. Tưởng Dung cúi đầu, khúm núm nói:

– Vâng, đại nương dạy phải.

Ai, xem ra Tưởng Dung sống ở Mạc gia cũng không sung sướng gì, lúc nào cũng bị Đại phu nhân áp chế, lại còn trở thành nơi trút giận của Vân Dung. Đáng tiếc nàng đứng nhầm bên, nếu đứng về phía ta thì ta có thể lo tính đến việc xả giận giúp nàng.

Quý thúc cung kính nói:

– Thưa đại tiểu thư, là quản gia của Thành Vương phủ đưa tới.

Quý thúc lại nói với ta:

– Tam tiểu thư, bên trong hòm còn có một chiếc khăn tay.

Ta cầm lấy khăn tay trắng tinh, ở trên có một câu thơ được viết rất nắn nón. Ta cố ý đọc to:

– Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, Tề Hiên duy độc ái Liễm Dung. (*)

– A? Tiện nhân nhà ngươi, Thành Vương là của ta.

Vân Dung không cam lòng, khuôn mặt ả bây giờ còn đắng hơn mướp đắng nữa.

– Cái gì là của ngươi? Không nghe thấy hả, Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, Tề Hiên duy độc ái Liễm Dung, dù hai người các ngươi có làm gì thì hắn cũng chỉ yêu mỗi ta thôi, chẳng lẽ các vị không hiểu ý hắn à?

Tuy rằng ta chỉ mới dừng ở trạng thái có thiện cảm với hắn, chưa bay đến tình yêu nhưng cũng không ngại khoe khoang trước mặt các nàng.

Đại phu nhân tức đến lệch cả miệng, nhìn nữ nhi mình khóc sướt mướt, đau lòng lau nước mắt giúp Vân Dung, nói với ta:

– Tiểu tiện nhân, chỉ bằng ngươi mà đòi làm Vương phi à? Nhiều lắm chỉ là thị thiếp thôi, Thành Vương là của Vân Dung nhà ta.

– Này, có cần dán Hoàng Bảng để chứng tỏ hắn nguyện ý đưa ta lên chính phi không?

Thái Hậu thương ta như vậy, nếu ta mở miệng nói muốn lấy Thành Vương thì chắc bà sẽ không phản đối nhỉ. Hắn cũng không phải Thái Hậu sinh ra, nói cách khác, chúng ta không có quan hệ huyết thống nên cũng không sao đâu nhỉ.

– Hừ!

Vân Dung oán hận nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi.

– Chúng ta đi!

Đại phu nhân kéo tay Vân Dung. Tưởng Dung cũng đi theo hai người ra đến cửa, đột nhiên quay đầu, nháy nháy mắt với ta.

Ta cầm lễ vật của Tề Hiên đi đến cửa, Tần Nhi ở bên ngoài sáp lại hỏi:

– Tiểu thư, đây là cái gì?

Ta nhét cái hộp vào tay nàng, tự xem đi.

Tần Nhi không biết chữ, nhưng cũng biết gương là cái gì, tò mò hỏi:

– Tiểu thư, ai đưa lễ vật đến thế? Có thể tặng kính Lưu Ly thì hẳn không phải nhân vật tầm thường nha.

– Gớm, quá tầm thường!

———————————-

(*) “Vân tưởng y thường hoa tưởng dung” là câu thơ đầu tiên trong bài Thanh Bình Điều của Lý Bạch, ở đây Lý Bạch so sánh xiêm y của Dương quý phi tựa đám mây, dung mạo của Dương quý phi tựa như hoa như ngọc. Từ “tưởng” ở đây được dùng rất xảo diệu và giàu sức co dãn, đây là dùng thủ pháp nhân hóa, khoa trương cùng sức tưởng tượng để mô tả dung nhan xinh đẹp và sự cao quý của Dương quý phi. Trong chương này, tác giả dùng câu thơ ấy để Tề Hiên thể hiện sự say mê của mình với Liễm Dung, trong mắt Tề Hiên, Liễm Dung không thua gì hoa ngọc, có một không hai, tuyệt vô cận hữu.

2 phản hồi to “[Xuyên Không] Sửu Hậu Hưu Phu – Quyển 1 Chương 9”

  1. =)) ta mà có dịp xk, hẳn là phải vác theo 1 bao gương để bán dần $$

    • ♥ Blue ♥ Tháng Năm 22, 2012 lúc 8:11 sáng #

      Nếu là đệ, đệ sẽ học luôn kỹ thuật làm gương =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: