[Ma Pháp – Hài] Luyện Kim Cuồng Triều – Chương 118

5 Jun

Chương 118: Một mình cản mười vạn quân (2)

Dịch: Vân Vô Thường

=== oOo ===

“Sao bọn họ đi loạn như vậy?”

Ở ngoài trận, đám người Diệp Dực có chút kỳ quái nhìn những binh lính trong trận giống ruồi bọ, nơi nơi chạy loạn, rõ ràng ở ngay trước mắt nhưng lại không đuổi theo, cái này quả thật quá kỳ lạ.

Không chỉ đám người Diệp Dực, truy binh đuổi theo ở phía sau cùng Long Kỵ Sĩ “ở trển” cũng không rõ những người này bị gì vậy.

Đây là chỗ thần kỳ của kỳ môn trận pháp, người không đứng ở trong vĩnh viễn không biết cảm giác này, không biết người ở trong nhìn thấy, nghe thấy cái gì. Mà người bên ngoài dù gọi cái gì, làm cái gì người ở trong cũng không nghe không nhìn thấy!

Cũng vì vậy, người phía sau cũng trực tiếp tiến vào trong, muốn quát lớn đề tỉnh người ở trong, nhưng kết quả bọn họ lại biến thành một trong những người đó.

Kết quả cứ như vậy, số người chạy loạn ở trong ngày càng nhiều, mà người phía sau cũng phát giác điểm không thích hợp, không chui vào nữa. Nhưng lúc này hơn phân nửa số người đã bị bám trụ ở trong.

Mà khi bọn họ muốn đi vòng qua lại phát hiện mình đã tiến vào một cái trận pháp khác, Diệp Lãng đã thẩm thấu trận pháp ra hai bên, thậm chí đã vây quanh toàn bộ đại quân!

Long Kỵ Sĩ nhìn thấy tình hình như vậy không biết mình có nên đuổi theo nữa hay không, mà nếu mình không đuổi theo, chỉ cần đám người Diệp Dực chạy ra khỏi phạm vi khống chế thực tế của Tường Không Đế Quốc, vậy bọn họ không thể đuổi theo nữa bởi Long Kỵ Sĩ không được vượt biên, trừ phi có tình huống đặc thù, hơn nữa cũng chỉ có một vài người được quyền xuất cảnh.

Được rồi, cho dù có một ít ngườ xuất cảnh, đuổi theo đám người Diệp Dực thì nên làm gì tiếp đây? Có thể đánh thắng được Thiên cấp cao thủ sao?

Cho nên, hoặc là trực tiếp buông tha cho, hoặc là trực tiếp đi xuống bám trụ bọn họ, chờ người phía sau thoát ly khốn cảnh. Nhưng bọn hắn cần bao lâu mới thoát ly? Xem tình hình này thì nhất thời cũng thoát ly không được!

“Bỏ đi, chúng ta trở về gọi người đến cứu, nếu chỉ lo bắt bọn họ mà làm cho hơn mười vạn người không công chịu chết, tổn thất của chúng ta sẽ càng lớn!” Long Kỵ Sĩ tiểu đội trưởng trầm giọng nói.

“Vâng!” Đám Long Kỵ Sĩ đáp, tựa hồ yên lặng thở nhẹ nhõm một hơi. Dường như bọn họ cũng không hy vọng đánh nhau với đám người Diệp Dực, chỉ ngại hoàng lệnh khó vi thôi!

Mà nếu có người truy cứu, chắc chắn sẽ phát hiện, không chỉ có người truy đuổi không muốn đuổi tận giết tuyệt, ngay cả đám người Diệp Lãng cũng lưu thủ rất nhiều, trong đào vong chiến mấy ngày hôm nay, người có thể không giết bọn họ đều tận lực không giết. Cho nên trận đào vong chiến này cũng có một chút ý vị sâu xa! Lệnh vua là khó cãi, nhưng có thể bằng mặt không bằng lòng!!

Mặc kệ nói gì thì nói, lúc này năng lực Diệp Lãng làm người ta cảm thấy kinh ngạc, nếu không vì Tường Không Đế Quốc phong tỏa tin tức, phỏng chừng Diệp Lãng sẽ trở thành tiêu điểm của toàn bộ đại lục.

“Các ngươi nói cái gì? Ngươi nói, một mình Diệp Lãng bám trụ tất cả mọi người, cả trước lẫn sau?” Triệu Nhã Nhu giật mình nhìn Long Kỵ Sĩ tiểu đội trưởng. Trước sau trong miệng của nàng chỉ đại quân truy kích đám người Diệp Lãng trước và đám quân canh giữ biên cương!

“Đúng vậy! Hắn dùng một cái luyện kim trận mà chưa ai thấy bao giờ, bao vây tất cả mọi người lại, ở bên trong đi tới đi lui, nhưng không thể đi ra luyện kim trận của hắn! May mà người bên trong vẫn an toàn, luyện kim trận của hắn chỉ vây quanh mọi người mà không có lực sát thương!” Long Kỵ Sĩ đội trưởng cung kính trả lời.

“Mọi người, tất cả mọi người cộng lại, ngươi nói có bao nhiêu người?” Triệu Nhã Nhu cau mày hỏi, mà nàng cũng không phải không biết vấn đề này, chẳng qua giống như người khác, có một ít vấn đề dù biết rõ đáp án lại vẫn muốn hỏi một lần, muốn chứng thật một chút.

“Tổng cộng 18 vạn!”

“18 vạn người cứ như vậy bị một mình hắn bám trụ, cái này làm sao mà người ta tin được đây?”

“Ai cũng không dám tin, bất quá lại là sự thật, cũng vì vậy nên chúng ta mới bất đắc dĩ không hoàn thành được nhiệm vụ của nữ hoàng bệ hạ.” Long Kỵ Sĩ đội trưởng thừa cơ nói.

“Ta hiểu, nếu các ngươi không có 18 vạn người kia hỗ trợ, rất khó giữ bọn họ lại, còn có thể sẽ có thương tổn, đây cũng không phải kết quả ta mong muốn.” Triệu Nhã Nhu nói: “Các ngươi làm rất đúng, không cần tự trách mình!” Tuy Triệu Nhã Nhu hơi điên một chút, biến thái một chút, bất quá lại là một người thị phi rõ ràng.

“Việc cấp bách bây giờ là nghĩ biên pháp cứu 18 vạn người kia ra, nếu tiếp tục như vậy không biết sự tình sẽ biến hóa thành gì nữa! Lúc này biên cảnh cũng không có quân đội trông coi, phòng ngự hư không, nếu bị địch nhân biết cũng là một chuyện rất phiền phức!” Đó cũng là nguyên nhân chủ yếu mà Long Kỵ Sĩ trở về.

Diệp Lãng bám trụ 18 vạn đại quân này là vì đào thoát, nhưng trong 18 vạn nhân mã này có đại quân thủ vệ biên cảnh, nếu bị bám trụ thì dù là một quốc gia gì cũng đều khẩn cấp xử lý.

“Ngươi lập tức mang theo tất cả luyện kim thuật sĩ của hoàng gia đến đó, hy vọng bọn họ có thể nghĩ ra biện pháp phá giải!” Triệu Nhã Nhu lập tức hạ lệnh cho đám luyện kim thuật sĩ đến đây, để Long Kỵ Sĩ dẫn bọn họ tới.

Mà trong lúc chờ đợi, Triệu Nhã Nhu đứng ngồi không yên.

Bất cứ ai cũng có thể minh bạch, giá trị của Diệp Lãng lúc này phải cao hơn tất cả mọi người, thử nghĩ một chút, nếu một người có thể bám trụ 18 vạn quân đội, vậy muốn quét ngang toàn bộ đại lục còn không phải chuyện dễ dàng sao. Đừng nói là bồi dưỡng vài người giống hắn, chỉ cần mình hắn là đủ rồi!

“Nếu, ta nói là nếu, vạn nhất hắn chạy thoát thì chuyện này các ngươi phải giữ bí mật cho ta, bất cứ ai cũng không được lộ ra một chút!” Nữ Hoàng thực nghiêm khắc nói, tin rằng ai vi phạm lời nàng nhất định sẽ bị xử tử, cũng có thể liên lụy đến gia đình.

“Vâng!” Long Kỵ Sĩ đội trưởng đáp.

Tin rằng ai cũng hiểu nếu để Diệp Lãng chạy thoát vậy cũng không thể để người khác bắt được hắn, mà phương thức “bảo hộ” hắn tốt nhất chính là đừng để người này biết chuyện.

May mà chuyện này tuy rất lớn, nhưng cuối cùng kỳ môn trận pháp của Diệp Lãng cũng chỉ có quân đội mới biết, hơn nữa người chính mắt nhìn thấy hắn thi triển trận pháp cũng rất ít, những người khác chỉ có đoán thôi, cho nên việc phong tỏa tin tức này cũng không phải là khó!

Cũng nhờ vậy Diệp Lãng còn có thể tiêu sái du lịch khắp nơi mà không bị đám trung tâm quyền lực coi trọng!

“Ngươi nói cái gì? Hắn có thể làm được như vậy? Rốt cuộc là dùng luyện kim trận gì?” Đám hoàng gia luyện kim thuật sĩ nguyên không muốn đến, nhưng nghe tin tức Diệp Lãng liền nhích người lại đây.

Nguyên nhận bọn họ không muốn đến kỳ thật cũng vì Diệp Lãng, ai bảo Triệu Nhã Nhu truy sát Diệp Lãng, đây là một chuyện tuyệt đối khó chịu với bọn họ, đối với bọn họ mà nói, Diệp Lãng thực đặc thù, nhìn hắn lớn dần từ nhỏ, hắn bước ngày càng xa trên con đường luyện kim thuật.

Diệp Lãng, thật giống như đồ đệ của họ, tuy rằng Diệp Lãng chắc là không có thừa nhận cái này, nhưng bọn họ ít nhiều cũng nghĩ thế!

“Làm sao có thể? Vì sao hắn có thể làm được như vậy, chẳng lẽ cả đời này ta cũng không thể đổi kịp hắn sao?” Ở trong đám luyện kim thuật sư của hoàng gia, có một cô gái nắm chặt hai tay, vẻ mặt âm tình bất định. Thực rõ ràng, sự kết hợp giữa luyện kim thuật và kỳ môn trận pháp này của Diệp Lãng làm nàng cảm thấy nếu mình muốn đứng cùng một độ cao với Diệp Lãng, cần trèo lên một đỉnh núi cơ hồ không thể trèo lên!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: