[Ma Pháp – Hài] Luyện Kim Cuồng Triều – Chương 142

10 Jun

Chương 142: Người có lúc lên lúc xuống (3)

Dịch: Vân Vô Thường

=== oOo ===

“An Kỳ a di, ta rất muốn hộ tống đại thiếu gia kia, nhưng hắn không xuất hiện a, không phải người đi chung với hắn sao?” Anna có chút cười khổ nói.

“Cái gì? Ngươi vừa nói cái gì, hắn không xuất hiện? Không có khả năng, ta vừa đưa hắn ra khỏi cửa, cũng qua một giờ rồi sao có thể không xuất hiện được!” Long An Kỳ cao giọng nói, lời nàng nói cũng làm mọi người hiểu được một chuyện, Diệp Lãng đã đi, hơn nữa đi hơn một giờ rồi, có điều không biết vì sao không xuất hiện!

Mọi người trầm mặc!

“Tình huống lúc này là Thập Tam xuất môn, đường thì chỉ hai phút là đến, nhưng hắn vẫn chưa xuất hiện, có hai tình huống, một là hắn không muốn đi chung với ai cả, muốn đi một mình, hai là tình huống khác, ví dụ như hắn lại mơ hồ, đi sai hướng!” Thất ca phân tích một chút.

“Nếu hắn muốn đi một mình, hắn sẽ không thông tri với Anna các nàng, lấy năng lực của hắn, nếu muốn đi một mình thì không ai có thể ngăn cản!” Tam ca nghĩ nghĩ, cau mày nói.

Căn cứ tính cách của Diệp Lãng, tình huống thứ nhất có thể loại trừ, nhưng mà cũng căn cứ tính cách của hắn thì không ai đoán được…

“Vậy tức là, bây giờ Thập Tam lại đang mơ mơ hồ hồ, một đoạn đường ngắn như vậy mà hắn cũng đi nhầm cho được!” Thất ca cau mày nói, có chút bất đắc dĩ.

“Vậy còn thất thần làm gì, nhanh đi tìm đi!” Anna nói, sau đó cũng là người đầu tiên lao ra, nàng phải thông tri Dong Binh của nàng, bắt đầu tìm kiếm Diệp Lãng.

Thập Tam thiếu gia này quả thật không thể làm người ta bớt lo được!

Hôm nay, cái Diệp Thành nho nhỏ này lại bắt đầu hỗn loạn, trước kia là hỗn loạn vì chính trị, mà hôm nay là vì một người.

Người của Diệp gia, Dong Binh của Anna tìm cả một ngày vẫn không thể tìm ra bóng dáng của Diệp Lãng, thậm chí ngay cả một chút dấu vết cũng không có, giống như hắn vừa bước ra khỏi cừa liền biến mất trên cái thế giới này vậy.

Cái này tựa hồ không giống như đi nhầm đường, chẳng lẽ hắn lại chơi trò mất tích, đột nhiên cải biến chủ ý, muốn một mình đi tìm Hổ Nữ?
Mọi người cảm thấy khả năng này càng ngày càng có thể, nói cách khác, làm sao có thể ngay cả dấu vết cũng không có được. Bình thường hắn đi lạc ít nhất cũng lưu lại một ít manh mối, biết hắn đã làm gì, đi qua nơi nào.

Mà sau chuyện này, mọi người đều xác định một chuyện, về sau cho dù chỉ có vài bước đường, dù là một hai bước cũng phải tự mình đưa Diệp Lãng đi, nếu không lại đảo mắt không thấy hắn nữa!

Rốt cuộc Diệp Lãng đi đâu? Là thay đổi chú ý sao? Muốn vứt bỏ Anna các nàng ở phía sau, một mình đi đến Hổ tộc Bộ Lạc?
Không phải, hắn cũng không có ý tưởng này, sự kiện này chỉ là một sự trùng hợp, là một cái ngoài ý muốn, ừ, ít ra là hắn cho là như vậy, tuyệt đối là trùng hợp, là ngoài ý muốn!
Lúc đó Diệp Lãng vừa ra khỏi cửa liền đi đến chỗ Anna các nàng, hắn cũng không đi nhầm, quả thật đi về phía các nàng.

Nhưng ở giữa đó có một cái hẻm nhỏ, trên đó có một dòng chữ – Dong Binh Đoàn, bởi vì phía trước bị vật chặn nên không thấy rõ lắm rốt cuộc là Dong Binh Đoàn gì.

Dong Binh Đoàn, vậy hẳn là nơi đóng quân của Anna, sao lại gần như vậy, không phải nói là phải đi 2 phút sao?
Diệp Lãng mang theo mê hoặc nhưng cũng không tìm hiểu rõ, cứ như vậy trực tiếp đi vào hẻm nhỏ, theo chỉ thị đi đến nơi đóng quân của cái Dong Binh Đoàn kia!

Dong Binh Đoàn này vừa nhìn đã biết là một Dong Binh Đoàn nhỏ, nếu không sẽ không ở trong cái hẻm nhỏ như vậy.

Mà nói Dong Binh Đoàn phỏng chừng cũng là tự thổi, tựa hồ vẫn không thể gọi là đoàn, nhiều nhất là một Dong Binh trung đội!
Theo lý thuyết, với quy mô của Anna Dong Binh Đoàn sẽ không ở nơi này, hơn nữa Dong Binh Đoàn này đa phần là nam, mà Anna tất cả đều là nữ, khác biệt như vậy thì ai cũng có thể nhận ra. Nhưng mà Diệp Lãng thì không, hắn còn tưởng rằng bây giờ Anna Dong Binh Đoàn đã có nam tính để tiện tiếp nhận nhiệm vụ, về phần vấn đề lớn nhỏ thì ở trong mắt của hắn không khác là bao.

Cứ như vậy, mơ mơ màng màng đi đến, còn cho rằng mình tiến nhập Anna Dong Binh Đoàn, mà làm cho hắn càng thêm hiểu lầm là vừa lúc có người không tới, tất cả mọi người đang đợi người kia: “Sao giờ ngươi mới đến, không muốn đi à, nhanh lên, chúng ta không có thời gian đâu!” Một người trong đám Dong Binh nói, tựa hồ bọn họ cũng không biết đội hữu của họ là ai, cho rằng Diệp Lãng là người đó.

Trên thực tế bọn họ cũng là một cái Dong Binh Đoàn nhỏ vừa tổ hợp lại, thành viên đều là Dong Binh độc hành ở bốn phương tám hướng.

“Sao lại mặc quần áo như vậy, đổi đi, miễn cho chướng mắt.” Quần áo Diệp Lãng thật sự có điểm cảm giác hạc trong bầy gà, vậy mà đám người kia lại không cảm thấy khả nghi, cũng mơ hồ như Diệp Lãng.

Có lẽ phải nói là, thành viên của Dong Binh Đoàn này đều biết là mình chẳng có giá trị gì, sẽ không ai đánh chủ ý đến bọn họ làm gì.

“Đổi thành gì?” Diệp Lãng hỏi.

“Tương tự chúng ta là được.” Một người hồi đáp.

“Ừ” Diệp Lãng nhìn những người đó, gật gật đầu, đi vào trong thay đổi một bộ Dong Binh hành trang, hơn nữa là cái loại có điều cũ kỹ, cái này lại càng không làm ai chú ý đến.

Về phần vì sao hắn có một bồ đồ như vậy, rất đơn giản, mua! Trên lý luận là vì bại gia, hình như là bì giáp của một Dong Binh rất có danh tiếng, hẳn là như vậy, giờ chính hắn cũng không nhớ rõ nữa.

“Tốt lắm, hôm nay là một nhiệm vụ quan trọng nhất từ trước đến nay của Dong Binh Đoàn chúng ta, mọi người đả khởi tinh thần đi, chúng ta xuất phát!” Đội trưởng đọc diễn văn xong, ở dưới có rất nhiều người hưng phấn đáp lời.

Đương nhiên càng nhiều người thầm nghĩ trong lòng, đương nhiên là một nhiệm vụ quan trọng nhất rồi, bởi đây là nhiệm vụ đầu tiên!

Diệp Lãng cũng hô theo, bộ dáng thực hưng phấn, hắn cảm thấy trò này chơi rất thú vị, hiện tại cho dù hắn phát hiện ra có vấn đề cũng chưa chắc sẽ rời đi, huống chi hắn còn chưa phát hiện.

Cứ như vậy Diệp Lãng đi theo tiểu Dong Binh Đoàn vừa thành lập này, rời khỏi Diệp Thành, đi về phía Nam.

Đúng vậy, là phía Nam, ngược lại hoàn toàn với cái hướng mà hắn muốn đi. Mà lúc này, với tính cách mơ mơ màng màng như hắn làm sao mà nhận ra được Đông Tây Nam Bắc đây, người khác đi sao thì hắn đi vậy!

Sau khi chuyện này bị đám ngừoi Diệp Lam Vũ biết đều nhéo mặt hắn, bảo sao lại mơ hồ đến thế, như vậy còn nhận sai người, còn đi ngược hướng nữa.

Mà các nàng lại càng thêm lo lắng việc Diệp Lãng đi một mình, các nàng sợ có một ngày Diệp Lãng mơ mơ màng màng chạy đến một cái đại lục khác thì phải làm sao đây!
Chẳng qua các nàng ngăn không được, không ai có thể ngăn được!

Sau khi đám người Diệp Lãng xuất phát không lâu, một cái Dong Binh quần áo xộc xệch chạy tới, bộ dáng vội vội vàng vàng, mà khi hắn nhìn thấy cảnh “vườn không nhà trống”, ngẩn người ra một hồi.

Sau đó mới thầm nói: “Đi rồi? Xem ra ta chỉ có thể đi kiếm ăn ở nơi khác thôi!”
Nếu đã đi rồi liền đại biểu cho việc không cần mình, chính mình vốn là cái loại tiểu nhân vật có cũng được, không có cũng được!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: