[Ma Pháp – Hài] Luyện Kim Cuồng Triều – Chương 234

29 Jun

Chương 234: Tiểu Hắc (3)

Dịch: Truy Mộng

=== oOo ===

“Khụ khụ, không nói cái này nữa, Diệp Lãng này, vì sao ngươi lại hỏi tên của bọn hắn, chẳng lẽ ngươi muốn trả thù bọn hắn sao?” Ái Đức Hoa nói sang chuyện khác, hắn sợ nếu tiếp tục trên đề tài này thì mình sẽ điên mất.

“Không phải, ta trả thù bọn họ làm gì, bọn họ còn không có tư cách này! Ta cũng không rảnh như vậy!” Diệp Lãng khoát tay trả lời, những tiểu nhân vật như vậy còn chưa nhập pháp nhãn của hắn.

“Vậy sao ngươi còn hỏi tên bọn hắn?” Ái Đức Hoa lại hỏi.

Diệp Lãng cười cười, bình thản nói: “Để khi nào chúng ta gặp một đám cường đạo khác, ta sẽ nói cho bọn hắn biết ta dùng 10 vạn kim tệ mua đường từ Điên Phong Đạo Tặc Đoàn, để bọn hắn thả chúng ta đi, tìm đám Điên Phong kia ấy!”
“…” Ái Đức Hoa nhìn Diệp Lãng, hắn tựa hồ đã hiểu được một chuyện.

10 vạn kim tệ, quả siêu bom này sẽ làm cho đám cường đạo hoành hành trong vùng này bạo phát, hình thành một hồi phong bạo đoạt kim!
Trận phong bạo này có thể cuốn rất nhiều người vào, sẽ làm cho vùng này xuất hiện biến hóa mà không ai lường trước được, còn kết quả như thế nào thì chỉ có bốn chữ – Mỏi mắt chờ mong!
“Như vậy thì chúng ta có thể nhanh chóng thông qua chỗ này, có thể đến Thánh Thành sớm một chút!” Diệp Lãng tiếp tục nói.

“Thánh Thành? Ngươi đi Thánh Thành làm gì?”
“Ta muốn tham gia sang năm, à không, hình như là cái gì mà Bài Vị Tái năm nay thì phải!” Diệp Lãng đột nhiên phát hiện đã bước qua năm mới rồi, không thể nói sang năm nữa.

“Ngươi cũng muốn tham gia? Ngươi ở học viện nào?” Ái Đức Hoa ngạc nhiên hỏi.

“Ta ở…, vì sao ta phải nói cho ngươi? Ngươi muốn moi gì ở ta?” Diệp Lãng đột nhiên trở nên đề phòng, đây là có người cảnh cáo hắn rồi, không thể nói nhiều về tin tức của mình.

Diệp Lãng? Cái tên bình thường này trên toàn bộ đại lục không có 1 vạn cũng có 8000, ai biết Diệp Lãng này là đứa nào.

Chẳng qua, cho dù hắn có che dấu đi nữa thì người ta cũng biết thân phận của hắn, bởi Diệp Lãng có thể tùy tay quăng đi 10 vạn kim tệ thì chỉ có một!
“Cái này… Ta cũng là người tham gia Bài Vị Tái nên mới hỏi một chút thôi.” Ái Đức Hoa mặt toát mồ hôi nói.

Diệp Lãng nhìn nhìn Ái Đức Hoa, sau đó dùng một loại ngữ khí khinh thường nói: “Hóa ra là ngươi thử dò xét địch, thật sự là đê tiện!”

“…”
Dọc theo đường đi, 3 người Diệp Lãng tao ngộ không ít cường đạo và Cường Đạo Đoàn, bất quá rất nhanh đã đuổi bọn hắn đi rồi, đồng thời tin tức Điên Phong Đạo Tặc Đoàn chiếm được 10 vạn kim tệ cũng được truyền ra ngoài. Vốn, 10 vạn kim tệ này thì các Cường Đạo Đoàn khác không có lý do gì đi lấy, nhưng Diệp Lãng lại nói, đây là lộ phí hắn cấp cho toàn bộ cường đạo ở vùng núi này, ai cũng có phần!

Hơn nữa, Diệp Lãng còn nói mình đánh bại Điên Phong Cường Đạo Đoàn nên kim tệ tuyệt đối là tự nguyện cho!

Đối với vấn đề này, có rất nhiều người đã từng “nghiệm chứng” qua, nghiệm chứng 3 người Diệp Lãng quả thực có thực lực này, Ái Đức Hoa là cao thủ, mà tiểu Nhị còn là một cao thủ kỳ lạ!
Cái này xong rồi, bọn cường đạo liền nóng lên!
10 vạn kim tệ, ai cũng có phần! Cái này tuyệt đối là siêu bom, tạc cho người ta quên đi hết thảy, chỉ nhìn thấy được uy lực của bom thôi!
Mà Diệp Lãng, kẻ tạo thành hết thảy những điều này thủy chung không quan tâm đến, thậm chí cuối cùng phát sinh ra cái gì hắn cũng không biết nữa là!

Giờ ngọ một ngày đẹp trời nửa tháng sau, ở thành thị lớn nhất Ngả Lạp Đế Quốc – Alexander thành, một chiếc xe ngựa chậm rãi dừng trước một lữ điếm náo nhiệt nhất. Xe ngựa không phải thực xa hoa, cũng không bắt mắt gì mấy nhưng không ai hoài nghi ở trong dó là người thường, bởi dám dừng ở đây thì không phải người thường rồi!
Tựa hồ cỗ xe ngựa không bắt mắt này cũng làm mọi người cảm thấy kỳ lạ một chút, dù sao nhìn thấy xe ngựa xa hoa nhiều rồi, nhìn nó sẽ cảm thấy mới mẻ.

Mà giờ khắc này, những người gần đó theo thói quen nhìn về phía xe ngựa, chờ đợi người xuất hiện xem ra sao.

“Dựa vào, đây là ai mà đen vậy!”
“Oa, đen… khỏe mạnh!”

“…”
Từ trong xe ngựa, người đầu tiên xuất hiện là một thiếu niên có làn da ngăm đen, không, không nên gọi là ngăm đen, phải nói là đen như than!

Nếu nói thiếu niên này xuất hiện trong đêm đen thì phỏng chừng người khác sẽ không nhìn thấy sự hiện hữu của hắn!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: